Cổ Nguyệt

Năm nay xem được kha khá phim ổn áp mà Đương Gia Chủ Mẫu là một trong số đó. Thật ra ban đầu muốn đặt tít cho bài này là “Tính nữ trong Đương Gia Chủ Mẫu”, nhưng lại thấy bản thân sở học nông cạn, viết lách dựa trên cảm tính nên tốt nhất là không gáy to từ đầu.

Nói về Vu Chính trước. Phim của bà Vu trước 2015 mình không xem một phim nào trừ Mỹ Nhân Tâm Kế (2010) vì không hợp gu thẩm mỹ và vì tiếng xấu của bả (gọi là “bả” vì là fanti LOL), nhưng từ sau Diên Hy Công Lược (2018) aka sau khi bả bế quan tu luyện thì phim nào bả đứng ra sản xuất mình đều đớp vội. Bên cạnh gu thẩm mỹ đỡ chói mắt, mình cảm nhận được một bước tiến lớn trong hành trình chữa lành và tiệm cận higher self của bà Vu, đồng thời cũng cảm nhận được góc nhìn trân trọng của bả đối với nữ giới, ở điểm này mình còn đánh giá bà Vu cao ở chỗ bả không dìm đàn ông để nâng phụ nữ.

Đương Gia Chủ Mẫu ban đầu nói về Thẩm Thuý Hỉ, nhưng dần dần vượt ra khỏi giới hạn của nhân vật chính mà trở thành một đề tài, một vị trí trong gia đình và xã hội của mỗi người phụ nữ dù là trong thời nhà Thanh phong kiến hay trong thời hiện đại. Phần giới thiệu kể tuốt luốt cả tình tiết chính của phim là một bước đi khá liều vì người ta có thể sẽ vì như thế mà bỏ không xem phim, không xem cách Vu Chính để cho Thẩm Thuý Hỉ và nữ giới trong phim thể hiện sự lựa chọn của mình. Nói một cách đơn giản, phim nói về Thẩm Thuý Hỉ – đương gia chủ mẫu của Nhậm gia, là gia tộc dệt lụa lớn nhất Tô Châu, vợ của Đại thiếu gia Nhậm Hải Đường. Nhờ vào tay nghề dệt lụa lẫn tài kinh doanh mà cô là nhân vật trọng yếu của Nhậm gia. Nhưng tình yêu của Nhậm Hải Đường lại đặt hết vào thanh mai trúc mã Tăng Bảo Cầm, con gái quan huyện nhưng vì cha phạm tội mà cả nhà gặp nạn, bị bán vào lầu xanh. Sau khi Nhậm Hải Đường cứu Tăng Bảo Cầm ra thì luôn ở bên nàng, còn với Thẩm Thuý Hỉ chỉ còn là vì nghĩa. Nhậm Hải Đường bất ngờ gặp nạn mất tích nhiều năm, Thẩm Thuý Hỉ vì chèo chống Nhậm gia mà nhiều lần gặp nguy, bỏ qua tất cả hợp tác với Tăng Bảo Cầm. Cuối cùng khi Nhậm Hải Đường trở về, Thẩm Thuý Hỉ quyết định để lại Nhậm gia cho hai người còn mình thì ra đi.

Dù là đã tu nhiều nhưng đúng là cái trò gây thị phi chọc chửi lấy nhiệt của bà Vu kể ra cũng không thay đổi mấy. Đọc cái phần giới thiệu đấy thì người bình thường nào chả dễ lên tăng xông LOL Nhưng đúng là phải xem phim rồi mới thấm hết cái tình của bà ấy dành cho phụ nữ. Mối quan hệ giữa Thẩm Thuý Hỉ – Nhậm Hải Đường – Tăng Bảo Cầm chính là kiểu quan hệ chúng ta không ai sai, mà dựa vào thời gian, dựa vào sự phát triển của mỗi người mà chúng ta tìm ra một giải pháp hợp lý cho tất cả. Trong ba người, người sớm thoát ra khỏi xiềng xích lễ giáo lại chính là Tăng Bảo Cầm – người gặp nạn sớm nhất (hoặc giả vì vậy mà sớm wake up). Tăng Bảo Cầm từ một cô tiểu thư cành vàng lá ngọc, tính tình ương ngạnh mà rơi vào lầu xanh mà nếu không thuận theo nơi đây thì chỉ có ăn chắc bị đánh chết. Cô lựa chọn mạng sống của chính mình, mà sau đó vì đã từng trải qua những sỉ nhục tột cùng nên cô lại càng bớt quan tâm lời thiên hạ nói hơn nữa. Thẩm Thuý Hỉ với cái tướng đi đánh ghen phèn lên tận cổ hồi đầu tập 1 và cả chính thiếu gia Nhậm Hải Đường lại bị trói buộc vào nhiều quy tắc hơn. Chính vì Nhậm Hải Đường thực sự tốt nên giữa tình yêu và nghĩa vợ chồng mới không thể chọn được một bên nào cho phải. Mà cái chàng không hiểu, cái thứ kìm hãm chàng để rồi mất tích nhiều năm chính là tư duy cho rằng số phận của cả hai người phụ nữ của mình đều do chàng quyết định: dựa vào quyết định của chàng thì họ mới có hạnh phúc hay không. Thật ra chúng ta ở thời hiện đại cũng vẫn còn tư duy sai lầm như thế, rằng phải chờ đợi vào sự lựa chọn của người đàn ông thì người phụ nữ mới vui vẻ được. Nhưng chính Thẩm Thuý Hỉ là người nhận ra rằng nàng có thể quyết định một cuộc sống đem lại hạnh phúc cho chính mình.

Trong phân cảnh nàng yêu cầu ly hôn, Thẩm Thuý Hỉ có nói một điều mình khá đồng cảm. Những năm tháng thanh xuân lẫn tân hôn, nàng nắm trong tay kĩ nghệ dệt lụa xuất sắc, nàng kinh doanh và chèo chống Nhậm gia trở nên lớn mạnh, nhưng tất cả những gì nàng cố gắng đều là vì trông chờ sự công nhận của Nhậm gia và Nhậm Hải Đường. Còn bây giờ, nàng không cần sự công nhận của bất kì ai nữa. Nàng chỉ cần sự công nhận của chính mình, sự lựa chọn của riêng mình, hạnh phúc của bản thân. Chúng ta cũng thường xuyên rơi vào cái bẫy ấy còn gì. Nhìn lại cảm xúc bất lực của bản thân, liệu mình có nhận ra rằng sự lựa chọn của mình có dựa trên niềm vui của chính bản thân mình hay không, hay là dựa vào sự trông đợi của người khác, của xã hội. Sự ra đi của Thẩm Thuý Hỉ đánh vào nhận thức của Nhậm Hải Đường, khiến chàng hiểu được rằng điều tốt đẹp nhất mà chàng có thể trao cho hai người phụ nữ của mình – một là tình yêu trọn đời tri âm tri kỉ, một là người vợ (cũ) nghĩa tình – chính là sự tin tưởng. Tin tưởng rằng các nàng có thể tự tạo ra hạnh phúc và mình chỉ cần ở bên cạnh bầu bạn với các nàng trên hành trình ấy. Điều này cũng thể hiện rõ qua việc ban đầu Nhậm Hải Đường vẫn còn hay tìm cách bảo vệ và can thiệp vào phường dệt lụa riêng của Thẩm Thuý Hỉ vì lo cho nàng, nhưng sau khi hiểu ra vấn đề, đến lúc Tăng Bảo Cầm muốn vào kinh thi thố dệt lụa thì chàng đã hoàn toàn tin tưởng và không bảo bọc quá đáng nữa.

Như đã nói ở trên, Đương Gia Chủ Mẫu ban đầu nói về Thẩm Thuý Hỉ, nhưng sau đó là nói về tất cả phụ nữ. Ai cũng nên là chủ mẫu cho chính cuộc đời của mình. Mỗi thân phận phụ nữ xuất hiện trong phim dù là chính hay phụ đều có một background và một bài học nho nhỏ riêng. Khi một học trò của Thẩm Thuý Hỉ rời xưởng đi lấy chồng, một học trò khác có hỏi nàng tại sao không giữ bạn ấy lại vì bạn ấy có tay nghề cao nhất, có thể kế thừa tài nghệ của sư phụ. Nhưng điều mà Thẩm Thuý Hỉ truyền dạy cho học trò thông qua kĩ nghệ dệt lụa không phải là bản thân việc nâng tầm xưởng lụa của mình thành đệ nhất thiên hạ, mà là trao cho mỗi cô học trò một cái nghề, một kĩ nghệ, để họ có thêm một cơ hội, một sự lựa chọn. Họ có thể kế thừa sư phụ, họ cũng có thể dừng tất cả để đi lấy chồng, nhưng với tay nghề của mình có thể giúp gia đình kiếm tiền, địa vị của họ trong gia đình chồng sẽ không bị khinh khi nữa. Nhưng quyết định của họ dù là gì đi nữa đều đáng được tôn trọng.

Lại nói về nam giới trong phim. Có kẻ bất lương có kẻ đàng hoàng, nhưng họ không phải là kẻ làm nền cho phụ nữ, mà chính xác hơn họ là nạn nhân của chính những thứ quy tắc và lễ giáo mà họ áp đặt lên phụ nữ và lên chính mình. Nhậm Hải Đường tự trói mình bằng tư tưởng chỉ có đàn ông mới quyết định được hạnh phúc của nữ nhân. Nhậm Như Phong (Nhị thiếu gia) đầu phim trẻ trâu nên gây hoạ, nhưng trong lúc gia tộc gặp khó khăn vẫn cố gắng tiến bộ để chèo chống cùng chị dâu. Nhưng khi đại ca trở về, chàng lại bày ra cái vẻ ăn chơi lêu lổng như cũ, chung quy cũng vì chính quan niệm sợ rằng người ta đánh giá chàng tham địa vị tham của cải của chính thất nên muốn giả ngu sống nốt phần đời còn lại, cũng vì thế mà khiến phu nhân của mình thất vọng. Tự chàng khoác lên sự ràng buộc về đích – thứ mà hạn chế con đường của mình. Và còn nhiều nam giới khác nữa. Bọn họ tốt, nhưng tốt trong sự quy củ chứ không dám phóng khoáng hết mình với cảm xúc của bản thân. Chỉ đến khi họ nhìn thấy những người phụ nữ bên cạnh mà họ cho rằng chân yếu tay mềm mặc kệ miệng đời xông pha về phía trước, họ mới hiểu rằng thừa nhận sự yếu đuối chính là một kiểu mạnh mẽ. Nên nói Vu Chính yêu thương phụ nữ thì ổng cũng yêu thương đàn ông ngang ngửa như thế, có chăng còn có thêm chút cười cười kiểu “tụi bây bớt gồng giùm tao lại chứ tao cười mệt quá”. (Vẫn còn nhân vật Nguỵ Lương Cung nhưng lại muốn giữ cảm nhận về chàng và tình yêu với Thuý Hỉ làm của riêng khum muốn share với ai hihi).

Sau nhiều lần kiểm nghiệm và nhất là sau Đương Gia Chủ Mẫu, mình nguyện ôm chân bà Vu, đảm bảo không sợ hết phim hay để xem. Nhưng đồng thời mình cũng chả muốn đi giảng giải với bất kì ai có định kiến với bả, thề không xem phim của bả các thứ, cũng chỉ muốn giữ riêng phim bả làm của riêng, lúc nào muốn viết sẽ viết, nhưng lúc nào cảm thấy muốn im thì vui vẻ mà ôm chân bả tự vui một mình. Sự nữ tính trong phim của bà Vu (lẫn cách công ty của bả chọn phim cho Ngô Cẩn Ngôn) là điều mình không muốn chia sẻ đại trà trong một thời đại chỉ đọc tít tựa. Meh ~

Cơ mà Đương Gia Chủ Mẫu vẫn đang được chiếu trên VieON và iQiyi nha các mẹ.