Hôm nay đọc báo mới biết nhà thơ “Nhớ con sông quê hương” đã qua đời.Từng là dân học văn nhưng tôi lại không thuộc quá nhiều thơ như người ta vẫn tưởng. Trong số những bài hiếm hoi thuộc được, có một số bài của Tế Hanh.Thơ Tế Hanh nhẹ nhàng nhưng cứ dấm dẳng, day dứt. Những bài thơ của ông mà tôi thuộc, bài nào cũng vương nhẹ một chút buồn, chút gì đó u hoài, quyến luyến…
Những ngày nghỉ họcNhững ngày nghỉ học tôi hay tớiÐón chuyến tàu đi đến những gaTôi đứng bơ vơ xem tiễn biệtLòng buồn đau xót nỗi chia xa
Tôi thấy lòng thương những chiếc cầuNgàn đời không đủ sức đi mauCó chi vương víu trong hơi máyMấy chiếc toa đầy nặng khổ đau
Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nềKhói phì như nghẹn nỗi đau têLâu lâu còi rúc nghe rền rĩ;Lòng của người đi kéo kẻ về.
Kẻ về không nói bước vương vương…Thương nhớ lan xa mấy dặm trườngLẽo đẽo tôi về theo bước họTâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương.
Nhớ
Nghìn năm trước tôi sinh bên khóm liễuNhớ nhung nhiều, cúp ngọn, kiếm xa xôi,Trong gian nhà ao ước mộng song đôiCúi gửi bóng chạy theo dòng nước yếu.
Dáng dười dượi ngày qua như lẻ thiếu,Sắc trời buồn, mây bạc ngẩn ngơ trôi.Hương thiếu hơi, tiếng chẳng có âm hồi,Sắc mất thắm, cùng nhau luôn họa điệu.
Chiều chiều đến, tựa người bên cửa sổÐợi hồn nào trở lại vẩn vơ sông.Hay nghe ngóng ý về trong tiếng gió,Tôi dần dần khô héo với chờ mong.
Ðến bây giờ, than ôi, tôi vẫn nhớVẫn thấy gì thiếu thốn ở trong lòng!
Giữa anh và emAnh như người bốn phía mưa rơiEm bỗng đến và cuộc đời hửng nắngGiữa hai ta còn muôn ngàn im lặngAnh vẫn nghe xao động bao lời
Tưởng con sông đến khúc trôi êmMùa hạ hết và mùa thu sắp đếnAnh lại thấy lòng mình xao xuyếnBởi một cái nhìn xa thẳm của em
Em biết không?Giữa anh và emKhông nói được nhiều hơn là nói đượcNhư khi chúng ta nhìn dòng nướcGiữa thuyền và bến, giữa bến và thuyền.
Ngày mai kia trong biến động liên hồiAnh không thể giữ cả những gì yêu quí nhấtNhưng tình anh đối với em không thể mấtNhư bao tình yêu chân thật trên đời.
…Những ngày tháng này, sao có nhiều người ra đi như thế…